+ Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 4 của 4

Chủ đề: Trả đạo Việt Nam

  1. #1
    Ngày tham gia
    Mar 2003
    Đang ở
    vô gia cu
    Bài viết
    467
    Cảm ơn
    0
    Nhận 1 cảm ơn ở 1 bài

    Mặc định Trả đạo Việt Nam

    Đã là người Hà nội, không thể không có cái thú uống trà. Việc uống trà có cảm giác khoan khoái khó tả, mà tôi khó có thể diễn tả thành lời nó là cái gì. Chỉ biết rằng người ta hằng ngày uống trà, tối tối uống trà, đi chơi uống trà, đi ăn về uống trà.. thậm trí trước khi đi ngủ lười đánh răng cũng tráng miệng bằng chén trà dù nguội..

    Nói trà thì rộng quá, phần này tôi chỉ muốn nói đến chè, mà là chè Việt nam, không có Dilmah, lipton gì xiếc..

    Dạo loanh quanh các phố ở Hà nội, cũng có dăm ba quán gọi là chè. Chăm chút có tí đạo thì có các quán như trà Trường Xuân (trà đạo việt nam), Hy lạc trà lầu (trà Trung Quốc phố Nguyên Hồng), trà Đài loan (PHan Đình Phùng)... Còn lê la vỉa hè thì chúng ta có thể bắt gạp vô khối quán chè ngon. Và có lẽ quán nước chè vỉa hè là một trong những đặc trưng nhất ở Hà nội, mà không bất cứ ở một nơi nào trên Việt nam có thể có được. Đặc biệt là tiết trời thu đêm đến, bạn có thể lê la những chỗ vắng mà ngắm Hà nội tĩnh lặng, như chè vỉa hè Deawoo, chè vỉa hè Cảm tử, chè vỉa hè Hồ Tây, chè vỉa hè Thái Thịnh, Hồ Giảng Võ, chè cạnh Fortuna ..v.v. Để có thể tận hưởng đúng kiểu đêm Hà nội tôi khuyên bạn tầm khoảng 11h đêm chạy ra chỗ gần Thuỷ Tạ mua lấy ở mấy bà bán hàng rong 2 điều xì gà nâu, 10k/1 điếu (nếu đi 2 thằng, người ta hay nói tửu tam trà nhị mà), rồi lượn xe ra vườn hoa Gandi uống trà hut thuốc ngắm tháp rùa, đảm bảo cuộc đời sẽ vô cùng sung sướng...

    Nhưng fê nhất vẫn là sau một tuần làm việc căng thẳng, bạn ngủ nướng sáng thứ 7 để bù lại cho 5 ngày chó chết trước đó, rồi alo cho thằng bạn rủ nhau lên phố ăn cháo lòng. Sau đó khoảng 10h sáng thì đánh xe ra quán Trường Xuân đường yên phụ làm vài ly trà Việt nam (hồi xưa dân chơi Hà nội thường ra Hàng Hành uống trà). Bạn có thể ngồi ở đó đến trưa, cảm giác ở một buổi sáng như vậy không đến nỗi tồi đâu. Ở đó thường có 3 dòng trà, trà San Tuyết, tức là trà miền núi, vị chan chát uống vào như có cảm giác mình là thằng tông dật, à quen dân tộc. Dòng trà này có loại khá hay ho như trà Tà Sùa mà theo anh chủ quán mồm giới thiệu như bật băng thì là chỉ sống được trên núi cao 1800m, 1 năm thu hoạch chỉ được 20 cân, chỉ dành chủ yếu cho quan chức sơn la uống, em do quen biết nên xin được 5 cân hi` hi` (ừ thì đỉnh rồi vì "nước khe chè núi" mà). Loại thứ 2 là loại chè Thái Nguyên bình thường, nhưng được chọn lọc tinh chế cẩn thận, loại này thân thuộc với chúng ta hơn cả. Loại 3 là loại chè mang phong cách trường Xuân, có nghĩa là theo lời lão chủ thì là sản phẩm ướp hương hoa của lão vào chè, tạo nên một số chè đặc biệt như chè hương Sen, ướp từ vài nghìn bông sen ở Hồ Tây, chè Hoa Mộc, món đặc biệt ở Trường Xuân, và gần đây nhất là trè 3 vị có uớp hoa Lan.

    Có lần ngồi ở đó bạn tôi đã phân tích rằng sáng nay chúng ta đã có vài cái thú khi uống chè. Thứ nhất là khung cảnh nên thơ nhìn ra Hồ Tây gần khách sạn Thắng lợi. Thứ 2 là đồ phụ kiện thì đúng là không còn gì hạp hơn khi bao gồm một chút kẹo lạc, đôi bạn cực kì thân thiết của chén chè Việt nam, cộng một ít ô mai, bánh đậu xanh, bánh chả, hạt sen. Thứ 3 là ngồi uống bằng ghế mây, xung quanh du dương chút nhạc Văn Cao, Phạm Duy, và được một ông già áo nâu tóc bạc phơ đến gần nói chuyện trà đạo, nói chuyện cách rót trà, viết thư pháp Việt nam. Một chú chó luôn vui vẻ đón khách tận cửa và rúc rúc vào chân khách khi uống trà, đúng là cuộc đời thi vị không để đâu cho hết... Thế mới gọi là:

    Chè ngon khan giọng
    Nước ngon quyện mồm
    Tửu tam trà nhị
    Rượu cổ be
    Chè đầy ấm...

  2. #2
    Ngày tham gia
    Dec 2004
    Bài viết
    238
    Cảm ơn
    0
    Nhận 3 cảm ơn, ở 3 bài

    Mặc định RE: Trả đạo Việt Nam

    LỄ NGHI TRONG CHÉN TRÀ NGON

    Uống trà là một thú chơi thanh đạm. Pha cho mình cũng như pha trà mời khách, người ta phải để vào đấy nhiều công phu, những công phu đó đã trở nên lễ nghi. Trong ấm trà pha ngon, người ta nhận thấy có một mùi thơ và một vị triết lý.

    Theo các bậc lão nông đã hàng chục năm sao chế trà: Trà ngon cũng như bạn hiền, chỉ có thể may mắn gặp được chứ không thể cầu mà có được. Bởi các yếu tố như thời khí nặng nhẹ, mưa nắng mạnh yếu, độ ẩm, bàn tay người chăm sóc, thậm chí hướng gió cũng ảnh hưởng đến chất lượng trà thành phẩm.

    Trà ngon, nước phải trong xanh, ngửi như có hương cốm non, dư vị đọng mãi trong cổ. Thứ được nước, tức là pha nhiều lần nước vẫn còn màu thì kém hơn. Có những người đã trộn hạt cau khô, búp ổi...vào trà để bán. Còn thứ nước trà uống theo kiểu phương Tây, cho đường, sữa... vào uống thì chỉ đáp ứng được những ý thích nhất thời.

    1/Trà

    Muốn có chén trà ngon phải có trà khô ngon. Người Việt Nam ngày nay chủ yếu uống trà xanh sao chế bằng phương pháp thủ công, thường gọi là trà mộc. Trà móc câu là trà chỉ được hái đọt non nhất nên sau khi sao quăn lại giống như hình móc câu. Song, người sành trà lại bảo phải gọi là "trà mốc cau" mới đúng vì trà tròn cánh, trôi tay, có mốc trắng như mốc cây cau. Còn trà sao suốt là phương pháp sao trà bằng nhiệt, tách nước bằng tay với ngọn lửa liên tục, đều đặn trên chảo gang. Những thứ trà thơm ngon đều được gọi chung là chè Thái nhưng thực ra, trà bán ở thị trường hiện nay có từ rất nhiều nguồn.

    Trà ướp hoa là hội tụ đỉnh cao của cái tinh tế, phong cách tao nhã, thanh lịch và sành điệu của người Tràng An. Trong đó, hoa sen là thứ hoa thông dụng nhất mà cũng quý nhất, ướp trà ngon nhất. Ðiều này được nhiều nhà trà học lý giải "bởi quan niệm về hoa sen trong đạo Phật của người Á Ðông. Hoa sen vốn dĩ là thứ hoa rất thanh cao mọc lên từ bùn lầy, điều đó tương tự như chữ Danh mà người quân tử rất coi trọng vậy". Hương hoa sen là những gì tinh tuý của trời đất tụ lại. Vì vậy, trà ướp sen là vật phẩm quý giá, xưa kia chỉ dành cho những hàng vương tôn công tử và những gia đình quyền quý.

    Còn theo Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác (1720-1791) thì "Cây sen hoa mọc từ dưới bùn đen mà không ô nhiễm mùi bùn, được khí thơm trong của trời đất nên củ sen, hoa sen, tua, lá... đều là những vị thuốc hay".

    Nhiều nghệ nhân về trà tiết lộ: "Muốn có trà ngon, chỉ hái những búp trà loại "một tôm hai lá" và phải hái nhanh, nhẹ nhàng, không để búp bị nhàu nát. Loại trà ngon là sau khi sao phải còn lại một lượng nước nhất định từ 5-7%. Trà hái xong không ướp hương ngay mà phải để trong chum đất, trên ủ lá chuối, để từ 2-3 năm nhằm làm giảm độ chát và để cánh trà phồng lên hút được nhiều hương. Một cân trà ướp hương sen cần có 800-1000 bông sen, mà phải đúng loại sen ở đầm Ðồng Trị, Thuỷ Sứ, làng Quảng Bá, Hồ Tây hoặc là sen ở hồ Tịnh Tâm-Huế(sen ở đây to và thơm hơn sen những nơi khác)."

    Hoa sen phải hái trước lúc bình minh. Bông sen còn đẫm sương được tách lấy phần hạt gạo rồi rải đều, cứ một lớp trà một lớp gạo sen. Sau cùng phủ một lớp giấy bản. Ướp như vậy liên tục 5-6 lần, mỗi lần ướp xong lại sấy khô rồi mới ướp tiếp. Công phu là thế nên một ấm trà sen có thể uống hàng chục tuần trà. Nước trong rồi, hương sen còn ngan ngát.

    Cụ Nguyễn Tuân ca ngợi kiểu ướp hương trà bằng cách bỏ trà mạn vào bông sen mới nở, buộc lại. Thực ra, cách chơi ngông đó của Cụ Nguyễn vừa rất cầu kỳ vừa không để trà được lâu (hay bị mốc) và hay bị mất hương, chỉ có thể dùng cho lượng trà rất ít và phải uống ngay.

    Trà ướp cũng có cái ngon đặc biệt của nó nhưng các "chân trà nhân" thì bao giờ cũng chuộng trà đơn thuần hơn. Ðể bảo quản trà, trước hết phải để nơi khô ráo và thoáng mát. Còn theo các cụ sành trà, trà mạn phải để trong bình gốm hay sứ, mà phải là bình tối màu, sao cho hạn chế tối thiểu ánh sáng vào vì chính ánh sáng là thủ phạm làm giảm hương vị trà.

  3. #3
    Ngày tham gia
    Dec 2004
    Bài viết
    238
    Cảm ơn
    0
    Nhận 3 cảm ơn, ở 3 bài

    Mặc định RE: Trả đạo Việt Nam

    2/Trà cụ

    Trà cụ hay công cụ để pha trà cũng rất cầu kỳ. Tương truyền từ thời xưa, đã là dân nghiền trà phải có hai ấm đồng, bên trong có đủ năm kim hỏa thì nước mới mau sôi, hai ấm thay nhau giữ nước sôi trên lò đốt bằng than hoa hoặc than tàu. ấm pha trà phải là ấm đất được làm từ thứ đất sét đỏ như chu sa, vừa nhỏ xinh cho đủ một tuần trà. "Thứ nhất Thế Ðức gan gà, thứ nhì Lưu Bội thứ ba Mạnh Thần."

    Mua được thứ ấm ưng ý cũng là cả một nghệ thuật. Thả úp ấm vào chậu nước thấy nổi đều, cân nhau là được. ấm mua về không thể dùng ngay bởi còn vương hơi đất và lửa, phải đun sôi qua nước tinh khiết nhiều lần.

    Trà cụ cũng biến chuyển qua các thời đại, nói chung là đẹp hơn, thanh hơn lúc đầu. "ấm đất Nghi Hưng, chén Sứ Cảnh Giới" là châm ngôn của trà giới. Sở dĩ có điều đó là vì Cảnh Ðức trấn ở tỉnh Giang Nam được xem là kinh đô làm đồ gốm của cả Thế giới suốt nghìn năm qua. Trấn bắt đầu hoạt động từ thời Nam - Bắc triều, tiếp tục phát triển thành nơi chính thức cung cấp đồ gốm cho vương phủ suốt các thời đại Tống, Nguyên, Minh, Thanh. Chính nơi đây đã cung cấp cho nhân loại những món đồ sứ tuyệt mỹ với năm loại men danh tiếng và sản xuất loại chén trà Cảnh Ðức với men Thanh từ màu xanh trời sau mưa (thiên thanh vũ hậu)Ấm đất Nghi Hưng ở Tô Châu nổi tiếng vì hai lẽ: Một là nơi đây có loại đất sét đặc biệt, khi còn tuơi có màu vàng nghệ Thạch Hoàng, khi nung nóng có màu cam hồng, đặc sắc không đâu có. Hai nữa là ấm được các tượng nhân nặn bằng tay. Mỗi ấm là một tác phẩm nghệ thuật riêng biệt. Thân ấm lại được các nghệ nhân khắc những bài thơ nổi tiếng và, đôi khi, được các đại bút gia đề thơ hay chép tặng... ấm do nhà Cung Xuân thời Minh và nhà Trần Ðạo Chi thời Thanh sản xuất và được các chân trà nhân quý như những tác phẩm điêu khắc tuyệt mỹ.


    Thời đại ngày nay, dù vui hay buồn khách cũng không thể từ chối một chén trà do chủ nhân dâng mời bằng hai tay. Dâng trà là một ứng xử văn hóa phổ quát biểu hiện sự lễ độ, lòng mến khách. Uống trà cũng là một ứng xử văn hóa, uống từng ngụm nhỏ để cảm nhận hết cái thơm ngọt của trà, cái hơi ấm thoát ra từ hai bàn tay nâng chén trà hoặc ủ nóng bàn tay trong mùa đông lạnh giá. Ðộng thái uống trà khiến người ta tĩnh tâm, như ăn có nhai, làm có nghĩ.

    Các chân trà nhân Hà Nội ngàn xưa và ngày nay vẫn rất chú ý đến nghệ thuật thưởng thức trà với nhiều loại trà cụ cần thiết, để làm sao cho người uống cũng có thể cảm nhận và thể nghiệm về trà giống như các thiền sư.

    Dùng thìa gỗ múc trà cho vào ấm được gọi là Ngọc diệp hồi cung. Ðể có được chén trà ngon thì bình trà và tách uống trà phải được làm ấm lên bằng nước sôi. Ðiều này có dụng ý là giữ cho nước trong bình pha luôn luôn có độ nóng cao nhất. Trà khô bỏ vào bình loại đất nung nhỏ cao cỡ 1/3 bình. Trà cụ dùng để xúc trà, lấy bã trà đều bằng tre khô hoặc gỗ thơm. Khi châm nước lần một gọi là Cao sơn trường thuỷ, dùng vòi nước sôi mắt cua giội từ trên cao xuống nhằm tạo ra một lực làm tan bụi bẩn trong trà. Người ta châm một ít nước sôi vào bình trà rồi chắt ngay ra, đổ đi nước đầu này để loại hết bụi bẩn trong trà và trà khô trong bình kịp thấm không nổi lềnh bềnh nữa. Trà nước hai là lần đổ nước thứ hai vào ấm hạ sơn nhập thuỷ, đổ nước cao tràn miệng bình để khi đậy nắp lại, bọt bẩn trào ra hết, rồi dội nước sôi lên nắp, cũng nhằm giữ nhiệt độ cao nhất cho ấm trà. Nước hai chính là nước trà chuẩn nhất được tạo ra trong vòng 60-90 giây này thực sự tạo ra mùi vị thơm tho tuyệt diệu từ các cánh trà.

    Khi dùng trà, phải rót sao cho các chén trà đều có nồng độ như nhau bằng cách kê khít các miệng chén lại và đưa vòi ấm quay vòng đều các chén. Cách phổ biến trong truyền thống là rót ra chén Tướng (thường gọi chệch đi là chén Tống) rồi chia đều ra các chén quân. Cách này ngày nay ít dùng vì phần làm nguội trà, phần hơi mất thời gian.

    Dâng chén trà theo đúng cách là ngón giữa phải đỡ lấy đáy chén, ngón trỏ và ngón cái đỡ miệng chén gọi là Tam long giá ngọc, người dâng trà và người nhận trà đều phải cung kính cúi đầu. Trước khi uống đưa chén sang tay trái, mắt nhìn theo, sau đó đưa sang phải (du sơn lâm thuỷ . Cầm chén uống trà phải quay lòng bàn tay vào trong, dâng chén lên sát mũi để thưởng thức hương trà trước, sau đó tay che miệng hớp một hớp nhỏ - Tay áo các quan lại phong kiến thường rất rộng cũng một phần vì lẽ dùng che miệng khi uống trà là vậy - Che miệng khi ăn, uống, cười, nói trong chèo, tuồng, trong đời sống người Việt xưa chính là một hành vi văn hoá. Người uống cũng phải chậm rãi mím miệng nuốt khẽ cho hương trà thoát ra đằng mũi và đồng thời đọng trong cổ họng, nuốt nước bọt tiếp lần một, lần hai, lần ba để cảm nhận.

  4. #4
    Ngày tham gia
    Dec 2004
    Bài viết
    238
    Cảm ơn
    0
    Nhận 3 cảm ơn, ở 3 bài

    Mặc định RE: Trả đạo Việt Nam

    3/Pha trà

    Có trong tay loại trà ngon mà không biết cách pha cho đúng cũng phí ấm trà.Muốn có ấm trà ngon, chỉ cần chế biến trong 7 phút nhưng không học thì cả đời cũng không làm được.


    Cách pha trà tuy mất thời gian nhưng lại rất quan trọng. Trà sư Lục Vũ, người Trung Hoa đời Ðường (được phong làm thánh trà với tác phẩm Trà Kinh) đã tôn lửa là "trà sư" gọi nước là "trà hữu". Trà muốn được thật ngon phải đúng lửa, đúng nước... Cũng thể như người ta vậy, muốn thành quân tử phải có thầy hay bạn tốt.

    Còn vua Tống Huy Tông trong Ðại quan trà luận có phân loại nước rất rõ ràng: "Sơn thuỷ thượng, giang thuỷ trung, tĩnh thuỷ hạ". Tức là nước pha trà ngon nhất là nước đầu nguồn suối, nhì là nước sông và thứ ba là nước giếng khơi. Còn người Hà Nội do địa thế không gần nguồn suối mà thuộc hạ lưu sông nên thường pha trà bằng nước giếng khơi hay bằng nước mưa. Mưa được khoảng 10 phút (khi đã hết bụi bẩn trong không gian), người ta mang bàn ra giữa sân gạch, lấy chậu sành to để lên trên bàn (hay trên nóc nhà ngói) hứng nước mưa, cất đi để dành. Tột bực có cụ Nguyễn Tuân với cách hứng nước sương trên lá sen buổi sớm.

    4/Thưởng trà

    Cách uống trà liên quan chặt chẽ tới nếp sống của các vị thiền sư, phù hợp nguyên tắc luôn tỉnh thức và quan sát của môn phái Thiền Minh sát Vipassana. Bằng cách ngắm hoa hoặc thanh tịnh nơi trà thất, họ thanh tịnh nhãn căn; khi lắng nghe tiếng nước sôi trong ấm đồng, họ thanh tịnh nhĩ căn; khi nhấm nháp từng ngụm trà nhỏ từ chén trà thơm tho, họ thanh tịnh khẩu vị và thiệt căn; khi tiếp xúc với những trà cụ trong sự tĩnh giác, họ thanh tịnh được xúc giác và thân căn; khi thâm tâm và lục căn thanh tịnh, họ thoát khỏi mọi ràng buộc của phiền muộn và tâm hồn trở nên thanh thản. Có lẽ đó chính là nghệ thuật thưởng thức trà giàu ý nghĩa nhất mà con người có thể có được.

+ Trả lời Chủ đề

Tán Gẫu  [Archives]

Vider le champ input
En cours de chargement ...

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình